Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

câu chuyện truyền thanh: chỉ vỉ chiếc lap top


CHỈ VÌ CHIẾC LAPTOP
               
Nhân Vật: Mẹ, Nam (học sinh 12), Tuấn (học sinh 12)

Mẹ:          Về rồi hả Nam, đi tắm rửa rồi ra ăn cơm, trưa nay ba con đi đám tiệc rồi, hỏng có ăn cơm nhà
Nam:       mẹ, mẹ sắm cho con cái laptop đi mẹ để cho con học
Mẹ:          hết điện thoại di động, lại đòi máy tính, mới học cấp 3 mà cần máy tính cái gì? Chừng nào thi đậu đại học đi mẹ mua cho
Nam:       bây giờ ở trường giảy dạy bằng giáo án điện tử không à? Thầy cô mỗi buổi đi dạy đều mang máy tính xách tay rồi dùng máy chiếu chiếu lên cho cả lớp xem. Có máy tính con sẽ khỏi mắc công chép bài, chỉ cần chép file bài học của thầy về rồi học bài trên máy tính luôn.
Mẹ:          con nói cũng có lý, nhưng nhà ta đã có 1 máy tính để bàn rồi còn gì
Nam:       máy tính đó là của ba, ban đêm ba xài hoài à, con làm sao sử dụng được
Mẹ:          thì ba làm ban đêm, con tranh thủ sử dụng ban ngày
Nam:       nhưng mẹ thấy rồi đó ban ngày con bận học thêm suốt đâu có thời gian rảnh để lên máy, hỏng lẻ mẹ kêu con sáng sớm 5 giờ lên máy học bài.
Mẹ:          con nói cũng có lý, mà thật sự có cần sắm laptop gì đó lúc này hông con, mẹ chưa thấy cần thiết.
Nam:       tụi bạn con có mấy đứa đã có máy rồi, mà mấy đứa nó học hành tiến bộ ghê lắm mẹ ơi, từ học sinh trung bình lên khá, học sinh khá lên giỏi.
Mẹ:          có lý dữ vậy à?
Nam:       chưa hết đâu mẹ ơi, thỉnh thoảng rảnh rổi con cũng có thể lên mạng tìm thông tin bổ ích cho môn học, rồi tài liệu liên quan đến thi cử, ngân hàng câu hỏi trắc nghiệm bộ đề thi đại học, và tìm hiểu thông tin, chỉ tiêu các trường đại học để đăng ký thi đầu vào cho dễ đậu nữa mẹ.
Mẹ:          chà, bổ ích dữ vậy à. Nhưng mà giá cả 1 cái bao nhiêu, có mắc hông con
Nam:       khoảng 11 hay 12 triệu gì đó à. Mẹ mẹ mua cho con nghe mẹ
Mẹ:          ừ để mẹ hỏi ý kiến của ba
Nam:       còn bàn gì nữa mẹ, mẹ mua liền cho con đi, chỉ còn 1 học kỳ nữa là con thi tốt nghiệp và đại học rồi, mua càng sớm càng tốt để con có điều kiện học hành tốt hơn mà mẹ. mẹ hỏng mua liền là con hỏng thèm học, hỏng thèm thi đại học đâu à nghe
Mẹ:          thôi mà con, mẹ hứa mẹ sẽ mua, nhưng chỉ sơ ba con cằn nhằn cử nhử là mẹ chìu chuộng con quá mức nên mẹ muốn hỏi ý kiến ba thôi.
Nam:       vậy thì mua trước về tấu sau hé mẹ, vả lại mẹ mới hốt hụi, đủ tiền mua rồi, hay là ta đi mua liền đi mẹ.
Mẹ:          hỏng thẳng từ từ mai mốt mua vẫn chưa muộn, mà con hay quá hé, biết mẹ mới hốt hụi nên nằn nặc đòi mua máy tính.
Nam:       mua liền đi mẹ, sẳn mai có tiết hóa, con đem vô lớp chép lại mấy cái thí nghiệm mô phỏng về xem và ôn luôn. Cách này học hay lắm mà dễ tiếp thu và dễ nhớ nữa
Mẹ:          đi thì đi
Nam:       vậy chúng ta ra Châu Đốc mua đi mẹ, con có địa chỉ, thằng bạn mới mua ở đó, giá của cửa hàng này tương đối rẻ hơn mấy cửa hàng khác
Mẹ:          ừ, đi thì đi nhưng phải về sớm trước 5 giờ chiều còn lo cơn cho ba bây nữa

Nhạc cắt

                Từ khi có laptop thì Nam siêng học hơn, ban ngày học thêm xong là tranh thủ về sớm để vùi đầu vào màn hình máy vi tính để xem lại bài giảng, các ví dụ minh họa và các mô hình, thí nghiệm của các môn học. có khi quên ăn cơm chiều, thậm chí có đêm đến 12 giờ mới đi ngủ. sức học cũng tiến bộ, điểm kiểm tra đều rất cao. Tuy nhiên sự việc chỉ được vài tháng thì có sự cố xảy ra.
Nam:       ê Tuấn, gần thi mà thấy mày rảnh rang quá hé
Tuấn:       học thì học, mà chơi thì chơi chứ. Mà Nam nè, mấy bữa nay lang thang trên mạng, tao vừa tìm được một địa chỉ trang web hay lắm.
Nam:       trang web gì mà hay, bộ có thông tin mới cho kỳ thi đại học tới à
Tuấn:       còn hơn thế nữa. không phải lên mạng chỉ để tìm thông tin đâu, trang web này là trang giải trí. Học hành cũng phải có thời gian thư giản chứ. Mày có muốn thư giãn hông? Cho mày mở mang trí ốc luôn, bảm đảm mày lên 1 lần là ghiền luôn
Nam:       cái gì mà khen nức khen nở vậy bồ
Tuấn:       đưa máy đây để tao chỉ cho
Nam:       trang gì? Lau xanh …. Trời trang lầu xanh à
Tuấn:       đừng có nói lớn, coi chừng thầy phát hiện, đây là trang web bị cấm, trang web tươi mát lắm
Nam:       trời, hình gì mà ghê vậy?
Tuấn:       chưa ghê đâu, xem tiếp nữa nè
Nam:       cái… cái … gì…. Có chuyện này nữa à?

                Nhạc cắt        

Bị Tuấn dụ dỗ làm quen với trang web đồi trụy. Thế là từ hôm đó hễ thời gian rảnh, tranh thủ ban đêm Nam đem máy vào phòng ngủ nối dối mẹ là học bài nhưng thực chất là trốn trong phòng để lên mạng xem phim, đọc truyện khêu dâm. Và lẽ tất nhiên việc học hành của Nam trở nên sa súc, thậm chí Nam quen một cô bạn gái và đã làm chuyện đó với cô bạn và bắt chước người ta lấy điện thoại di động ghi lại giây phút thần tiên của mình.
Mẹ:          trời ơi là trời cho nó ăn học đàn hoàn mà nó làm chuyện động trời này nè, hại đời cả con gái người ta, người ta đòi thưa kiện nè trời, mất mặt quá con ơi là con
Nam:       có gì đâu mà mẹ phải la toán lên, bắt quá cưới là xong
Mẹ:          cưới xin cái nổi gì, phải chi gia đình người ta chịu thì khỏi nói rồi. bây giờ thì con nổi tiếng cả nước rồi.
Nam:       chuyện thường thôi, đâu phải con là thủ phạm tung lên mạng đâu.
Mẹ:          sắm điên thoại rồi máy tính cho nó làm gì để nó không học hành mà làm khổ tui thêm nè trời, ba mày đi công tác về mà biết chắc ổng đánh mày chết con trai à.
Nam:       khỏi cần đuổi con cũng dự định đi, đi khỏi địa phương cho đỡ ê mặt
Mẹ:          biết ê mặt như vậy thì lúc trước đừng có làm. Con ơi là con, con học theo ai mà hư đến như vậy ? mà con định đi đâu, còn chuyện học hành
Nam:       đến nước này còn học hành gì nữa, mẹ đừng có cằn nhằn nữa, mấy hôm nay con muốn điên cái đầu luôn, đi đến đâu cũng bị bàn tán này nọ, con muốn đi cho khuất mặt khuất mày để khỏi ai nói nữa. thôi chào mẹ con đi

                Nhạc cắt

                             Ai cũng biết, công dụng của chiếc máy tính xách tay thì rất hữu ích. Thế nhưng để sử dụng có hiệu quả thì thật là khó, nhất là đối với giới trẻ, khi sự tò mò, sự ham hiểu biết của tuổi mới lớn rất cao thì chiếc máy tính sẽ trở thành người bạn 2 mặt trái ngược nhau vừa giúp ích trên lĩnh vực học tập, vừa là công cụ hữu dụng cho các cô cậu tiêu khiển giải trí để rồi gánh chịu hậu quả. Mong rằng các bậc phụ huynh cần đắn đo suy nghĩ khi trang bị dụng cụ, phương tiện học tập cho con cái và phải kiểm soát chặt chẽ mục đích sử dụng của con mình có phục vụ cho chuyện học hành hay không. Thiết nghĩ thứ gì cần thiết hãy mua sắm cho con, cái gì hỏng cần thiết thì không nên trang bị như chiếc điện thoại di động và máy tính xách tay.

CP

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

bài hát: Đồng chí nhậu


Đồng chí nhậu (tác giả: Chính Tửu)


Quê hương anh... gái đẹp, rượu ngon.
Làng tôi nghèo, bán mồi... ngay cạnh đó.

Tôi với anh 2 người xa lạ.
Tự nhiên buồn, wánh lộn...rùi quen luôn !!
Chén bên chén, mồi kế bên mồi.
Đêm uống chung ly thành đôi sâu rượu.
Vì tửu !!! Ruộng nương anh gán nợ bạn cày.
Gian nhà tranh mặc kệ gió ...tung bay.
Giếng nước gốc đa, nhớ người ra ... quán.
Tôi với anh biết từng cơn chuếnh choáng.
Rét co vòi , quần áo đẫm rượu tây.
Áo anh rách vai.
Quần jeans tôi xé 2 miếng.
Nụ cười buốt giá.
Chân không giày.
Thương nhau tay nắm lấy cổ chai...
Quê hương anh... gái đẹp, rượu ngon.
Làng tôi nghèo, bán mồi... ngay cạnh đó.

bài hát: HUYỀN THOẠI RƯỢU

HUYỀN THOẠI RƯỢU
- Ai trên đời mà chẳng sợ, chẳng sợ mẹ thì sợ ba, hồi còn bé ngán Ma, vô Bách Khoa thì sợ nợ, nhưng mà ta không sợ, nợ nhiều thì (ta) bùng luôn.
- Khi vô trường là phải học, mà đã học là phải thi, Bộ quy chế mới ra, “thi lần ba mà chẳng được”, thi lần tư cũng chẳng sợ, đuổi học thì về quê.
- Khi ra trường là bỏ rượu, mà bỏ rượu là tợp bia, mình chỉ uống bia hơi, ai thảnh thơi mà tợp rượu, ta kĩ sư tiền triệu, phải bỏ rượu, tợp bia.
- Bia bao giờ chẳng có bọt, chẳng có bọt chẳng phải bia, và từ rất xưa kia, bia mà ngon là nhờ bọt, không phải chua, không phải ngọt, càng nhiều bọt càng ngon.
- Hôm nay ngồi mà nhớ lại, cuộc tình đầu ngày xưa, tình thì rất đắm say, em lại đi lấy chồng, để mình anh chờ đợi, em làm tội đời anh.
- Đêm chong đèn ngồi nhớ rượu, buộc hai cẳng phải đi, dù vợ có mắng ta, ta phải đi bằng được, ai làm chi cũng mặc, vợ không thể cản ta.
- Vui hay buồn mình cũng nhậu, mà đã nhậu là phải say. Rượu mà uống **** say, **** thấy hay của rượu, ai làm chi ta cũng mặc, vì đã nhậu là phải say.
- Đi mua rượu về mới nhậu, vợ cũng nhậu cùng ta, vợ cầm bát ném ta, ta cầm chai đập lại, sau trận chiến tơi bời, vợ gục dưới chân ta.
- Vợ trên đầu, vợ trên cổ, vợ làm khổ đời ta, vợ ngoan ngoãn ta thương, vợ đành hanh ta nện, có gì đâu mà sợ, vợ là vợ của ta.
- Ai trên đời chẳng lấy vợ, vợ là nợ đời ta. Thà rằng cứ như ta, ta thà ly dị vợ, để từng đêm đi nhậu, chẳng sợ vợ rầy la.
- Đêm chong đèn ngồi đếm bạc, tờ năm chục màu xanh, mẹ cầm súng đứng canh, con cầm dao ngồi cạnh, đừa nào vô thì khó chạy, mẹ là mẹ của ta.
- Ba bao giờ mà vằng mẹ thì ăn phở trừ cơm, hoặc là uống bia ôm, hay là vô sàn nhẩy, có gì đâu mà ngại, mẹ là vợ của ba.

Bài phát biểu cảm tưởng tại buổi Lễ tốt nghiệp lớp báo chí An Giang


- Kính thưa ban Giám hiệu Trường Đại học KHXH & NV TP. HCM
- Ban giám hiệu trường đại học An Giang
- Kính thưa quí đại biểu
- Kính thưa quý thầy cô và các bạn học viên thân mến!
Em rất vinh dự được thay mặt hơn 50 sinh viên lớp đại học tại chức báo chí An Giang niên khóa 2006 – 2010 có mặt tại buổi lễ phát bằng tốt nghiệp hôm nay, để phát biểu cảm tưởng. Kính thưa quí đại biểu, trong suốt quá trình đào tạo chúng em đã được quí thầy, cô tận tình truyền đạt những kiến thức vô cùng bổ ích, giúp cho chúng em được nâng cao trình độ chuyên môn, nghiệp vụ để phục vụ cho ngành, cho đất nước ngày một tốt hơn. Công ơn to lớn đó của quí thầy, cô chúng em không bao giờ quên.
Chúng em biết rằng nếu không có sự nhiệt tình năng nổ trong công tác giảng dạy của thầy cô 2 trường thì chúng em đã không thể nào chuẩn bị cho mình những hành trang cơ bản mà vững chắc. Không thể hiểu rõ hơn giá trị cuộc sống, giá trị nghề báo để tự tin trên lĩnh vực mình công tác.
Trong giây phút này đây, chúng em càng nhớ và xúc động biết bao, những buổi học lý thuyết gắn với thực hành và kết hợp những chuyến đi thực tế thật lý thú còn in sâu trong ký ức mỗi người chúng em. Đặc biệt là các giờ ngoại khóa của thầy Sơn môn nhiếp ảnh, quay phim, thầy Trân môn biên tập, viết tin, thầy Dũng Nhân môn phóng sự…. Và những thầy cô nặng tình cảm với lớp chúng em như thầy Phúc, cô Hậu, thầy Khảm, thầy Thắng, thầy Cường, thầy Viên, cô Sơn Ca…. Từ đó đã gắn kết những học viên các nơi trong tỉnh cũng như ở các tỉnh bạn Đồng Tháp, Cà Mau, Cần Thơ … gần nhau hơn và có bạn đã thành đôi thành cặp, Tự đáy lòng mình, chúng em chỉ biết nói lời cám ơn gửi đến tất cả các thầy cô giáo bằng những tấm lòng thành kính nhất.
Các bạn học viên thân mến!
Nhìn lại chặng đường học tập hơn 4 năm qua, lớp chúng ta đã trải qua biết bao nhiêu sóng gió trục trặc. Đầu tiên là khâu tuyển sinh đầu vào, do không đủ chỉ tiêu phải dời đến 3 lần mới mở được lớp. Trong quá trình học tập, lớp lại xảy ra những biến cố, những tin đồn không hay. Đến ngày nhận bằng tốt nghiệp đáng lẻ ra dự kiến là tổ chức tại trường đại học KHXH & NV TP.HCM vào tháng tư năm nay, nhưng cuối cùng lại bị trục trặc, cho đến ngày hôm nay mới tổ chức được.   
Và có một điều vô cùng thương tiếc, khi cô chủ nhiệm lớp chúng ta, cô Sơn Ca, đã không theo được lớp báo chí An Giang đến cùng, mà ra đi vào ngày 26/8/2010 khi tuổi đời còn rất trẻ, mới 34 tuổi. Các bạn sinh viên ơi, Chúng ta hãy dành một phút lắng đọng để nhớ về cô Sơn Ca, để báo công với  cô về thành tích học tập của 62 sinh viên lớp đại học tại chức báo chí An Giang niên khóa 2006 - 2010
Thưa quí đại biểu!
Bốn năm không phải là dài
Bốn năm chứng kiến đổi thay con người
Thầy cô, thương mến, truyền lời
          An Giang báo chí không vơi tấm lòng
          Mong anh, mong chị, thành công
          Ngày sau thành đạt  nhớ công ơn người
Vâng, chúng em xin cám ơn các thầy, các cô – những người đã không ngại đường xá xa xôi từ TP. HCM về An Giang trực tiếp truyền đạt, tận tình hướng dẫn những kiến thức bổ ích cho các học viên báo chí để chúng em đạt kết quả tốt nhất.
Thầy cô như ngưỡi lái đò, đưa bao lớp sinh viên sang bờ bên kia của biển rộng tri thức. Và mỗi thế hệ đi qua, là tóc thầy lại thêm nhiều sợi bạc. Có những lúc biển động sóng to, người lái đò ấy tìm mọi cách, cố gắng hết sức đưa lớp lớp đàn em cập bến bờ tương lai. Để rồi ngày hôm nay, trong buổi lễ tốt nghiệp trang trọng này, chúng em không biết nói gì hơn ngoài những lời cảm ơn và tri ân chân thành nhất.
Kính thưa quí thầy cô, thưa các bạn, nghề báo là nghề cao quí, nhưng cao quí hơn cả khi chúng ta nhận thức đúng chân giá trị của nghề báo. Chúng em xin hứa dù ở cương vị công tác nào hay  làm bất cứ nghề gì đều nguyện suốt đời học tập và làm theo tấm gương đạo đức HCM, luôn luôn để cao lương tâm, đạo đức và trách nhiệm của mình đối với xã hội.
 Một lần nữa, thay mặt toàn thể học viên, sinh viên có mặt ngày hôm nay, em xin gởi lời cám ơn chân thành nhất đến BGH trường đại học Khoa Học Xã Hội Và Nhân Văn TP. HCM, BGH trường đại học An Giang và đặc biệt là sự hiện diện của khoa báo chí truyền thông Trường đại học KHXH NV TP. HCM, thầy cô cùng các bậc phụ huynh đã đóng góp vào sự thành công của chúng em hôm nay.
Xin chúc sức khỏe toàn thể quí đại biểu
Trân trọng kính chào!
youtube.com